TÊN TÔI LÀ ĐỎ - Trang 398

mẫu hình thức cũ, vào vẻ mặt, hoặc vào việc liệu nó có nên giống một
người thật nào không. Nhưng khi vẽ đến đôi tai, họ không ăn cắp của người
khác, bắt chước một mẫu nào đó mà cũng không nghiên cứu đôi tai thật.
Đối với đôi tai, họ không nghĩ, không khao khát bất cứ thứ gì, thậm chí
không dừng lại để xem xét mình đang vẽ gì. Họ chỉ đưa cọ theo ký ức."

"Nhưng chẳng phải những bậc thầy vĩ đại đã tạo ra những kiệt tác của

họ từ ký ức mà thậm chí không nhìn vào con ngựa thật, cái cây thật hoặc
con người thật sao?" Siyah hỏi.

"Đúng vậy," tôi nói, "nhưng những thứ đó là ký ức có được sau nhiều

năm suy ngẫm, trầm tư và hồi tưởng. Sau khi đã thấy rất nhiều con ngựa, đã
minh họa và thực tế, qua cả cuộc đời họ, họ biết rằng con ngựa bằng xương
bằng thịt cuối cùng mà họ thấy trước mặt họ sẽ chỉ làm hại con ngựa hoàn
hảo mà họ giữ trong ý nghĩ của mình. Con ngựa mà một nhà tiểu họa bậc
thầy đã vẽ mười ngàn lần cuối cùng tiến gần đến cái nhìn về con ngựa của
Thượng đế, và người nghệ sĩ biết điều này thông qua kinh nghiệm và độ sâu
thẳm trong tâm hồn anh ta. Con ngựa mà người nghệ sĩ vẽ nhanh từ ký ức
được thể hiện với tài năng, nỗ lực lớn, độ thấu thị, và nó là con ngựa vốn
gần giống con ngựa của Allah. Tuy nhiên, cái tai nào được vẽ trước khi bàn
tay có được bất cứ hiểu biết nào, trước khi người nghệ sĩ cân nhắc và xem
xét nó đang vẽ gì, hoặc trước khi chú ý đến đôi tai của cô công chúa, thì sẽ
luôn luôn là một khuyết điểm. Chính bởi vì nó là một khuyết điểm, hoặc sự
không hoàn hảo, nên nó sẽ thay đổi từ nhà tiểu họa này đến nhà tiểu họa
khác. Nghĩa lại nó trở thành một chữ ký."

Có tiếng xôn xao. Người của viên Chỉ huy mang vào khu xưởng cũ kỹ

này những trang sách mà họ gom được từ nhà của những tay tiểu họa và thư
pháp.

"Ngoài ra, đôi tai thực sự là một khuyết điểm của con người," tôi nói, hy

vọng Siyah sẽ mỉm cười. "Chúng lập tức rõ rệt và phổ biến ở mọi người:
một biểu thị hoàn hảo của cái xấu."