TÊN TÔI LÀ ĐỎ
TÊN TÔI LÀ ĐỎ
Orhan Pamuk
Orhan Pamuk
www.dtv-ebook.com
www.dtv-ebook.com
Chương 53: Tôi Là Esther
Chương 53: Tôi Là Esther
Tôi đang nấu món xúp đậu lăng cho bữa tối thì Nesim nói "Có khách
đến." Tôi vừa đáp "coi chung đừng để nồi xúp khét," vừa trao cho ông ấy
cái thìa, rồi cầm bàn tay già nua của ông ấy mà đảo vài cái trong nồi. Nếu ta
không làm cho họ thấy, họ sẽ đứng đó suốt mấy giờ đồng hồ, cứ thọc thọc
cái thìa vào nồi một cách vô tích sự.
T
Khi thấy Siyah trước cửa, tôi chẳng cảm thấy gì ngoài thương hại cho
anh ta. Có một vẻ gì đó trên khuôn mặt anh ta khiến tôi sợ không dám hỏi
chuyện gì đã xảy ra.
"Đừng vô nhà." tôi nói, "để tôi thay đồ rồi mình đi ngay." Tôi mặc bộ đồ
màu hồng và vàng mà tôi vẫn mặc khi được mời dự các lễ hội trong Tháng
Ramadan, những bữa đại tiệc thừa mứa, những lễ cưới lê thê, và cầm chiếc
túi ngày lễ lên. "Chừng nào về em sẽ ăn sau," tôi nói với Nesim tội nghiệp.
Siyah và tôi băng qua một con phố trong khu Do Thái nhỏ bé của tôi với
những ống khói đang nhả khói, giống những ấm đun nước phun ra hơi
nóng, và tôi nói:
"Chồng cũ của Shekure trở về rồi." Siyah im lặng và cứ như thế cho đến
khi chúng tôi rời khỏi khu Do Thái. Mặt anh ta tái nhợt, màu của ngày đang
tàn.
"Họ đang ở đâu?" Một lúc sau anh ta hỏi.