để mở rộng hay chỉ để giới hạn nhận thức của lý tính - sẽ có thể được trình bày
không những một cách phân tích mà cả một cách tổng hợp.
Điều này là khả thi, và thậm chí một hệ thống như thế cũng hy vọng sẽ được hoàn
tất trọn vẹn mà có thể không có quy mô quá lớn lao là điều ta có thể định lượng
ngay từ đầu, bởi ở đây không phải bản tính tự nhiên của những sự vật vốn vô
cùng tận mà là chính giác tính phán đoán về bản tính của sự vật, và giác tính này
cũng chỉ ở phương diện về nhận thức tiên nghiệm của nó thôi làm nên đối tượng
[nghiên cứu] cho ta; nên trữ lượng của nó - bởi ta không được phép đi tìm ở bên
ngoài ta-là không thể ẩn giấu đối với ta được, và theo phỏng đoán, là một số
lượng nhỏ có thể được thu thập đầy đủ, xem xét về giá tri hay vô giá trị và được
đánh giá đúng đắn.
Người ta càng không nên chờ đợi ở đây một sự phê phán các tác phẩm hay các hệ
thống [triết học] về lý tính thuần tuý, mà là sự phê phán bản thân quan năng lý
tính thuần tuý. Và chỉ khi lấy việc phê phán này làm nền tảng, người ta mới có
một viên đá thử chắc chắn để đánh giá nội dung triết học của các tác phẩm xưa
cũng như nay trong ngành chuyên môn này; còn ngược lại thì không khác gì nhà
viết sử hay vị thẩm phán không có thẩm quyền lại đi đánh giá các khẳng quyết
không có cơ sở của người khác bằng các khẳng quyết cũng không có cơ sở của
chính mình.
Triết học siêu nghiệm là Ý niệm (Idee) về một môn khoa học mà sự Phê phán lý
tính thuần tuý có nhiệm vụ phác hoạ toàn bộ kế hoạch một cách kiến trúc
(architektonisch), nghĩa là từ các nguyên tắc, với sự đảm bảo hoàn toàn về tính
hoàn chỉnh và tính vững chắc [an toàn] (Sicherheit) của mọi bộ phận làm nên toà
nhà ấy. Triết học-Siêu nghiệm là hệ thống tất cả các nguyên tắc của lý tính thuần
tuý. Sở dĩ công cuộc phê phán này không được gọi là bản thân Triết học-Siêu
nghiệm chỉ là vì, để là một Hệ thống hoàn chỉnh, sự phê phán phải bao gồm một
công cuộc phân tích (Analysis) toàn bộ nhận thức tiên nghiệm của con người.
Công cuộc phê phán của chúng ta tất nhiên cũng phải kể ra một cách hoàn chỉnh
tất cả các khái niệm gốc (Stammbegriffe) (4) tạo nên nhận thức thuần tuý đã nói.
Chỉ có điều là sự phân tích cặn kẽ bản thân các khái niệm gốc này cũng như việc
xem xét hoàn chỉnh những khái niệm phái sinh được rút ra từ chúng là chưa được
làm, với lý do: phần vì việc tháo rời [phân tích] này là không cần thiết vì nó