TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 124

Tiểu-thư chạm

705

mặt, đè tình hỏi tra.

Lựa lời, nàng mới thưa qua :

« Phải khi mình lại xót-xa nỗi mình ».

Tiểu-thư hỏi lại Thúc-sinh :

1890. « Cậy chàng tra lấy thực tình cho nao ! »

Sinh đà rát ruột như bào,

Nói ra chẳng tiện, trông vào chẳng đang !

Những e lại lụy đến nàng,

Đánh liều

706

mới sẽ lựa đường hỏi tra.

Cúi đầu quì trước sân hoa,

Thân-cung

707

nàng mới dâng qua một tờ.

Diện tiền trình với Tiểu-thư,

Thoắt xem dường có

708

ngẩn-ngơ chút tình.

Liền tay trao lại Thúc-sinh,

1900. Rằng : « Tài nên trọng, mà tình nên thương !

« Ví chăng có số giàu sang,

« Giá này dẫu đúc nhà vàng

709

cũng nên !

« Bể trần, chìm nổi thuyền-quyên,

« Hữu tài, thương nỗi vô duyên, lạ đời ! »

Sinh rằng : « Thật có như lời,

« Hồng-nhan bạc-mệnh, một người nào vay !

« Nghìn xưa âu cũng thế này,

« Từ-bi âu liệu bớt tay mới vừa ».

710

Tiểu-thư rằng : « Ý trong tờ,

1910. « Rắp đem mệnh bạc, xin nhờ cửa Không.

711

« Thôi thì thôi, cũng chiều lòng,

712

« Cũng cho nghỉ-nghị trong vòng bước ra.

713

« Sẵn Quan-âm-các vườn ta,

« Có cây trăm thước, có hoa bốn mùa.

714