TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 126

Sụt-sùi giở nỗi đoạn-tràng,

Giọt châu tầm-tã, đẫm tràng áo xanh :

724

« Đã cam chịu bạc với tình,

« Chúa xuân để tội một mình cho hoa !

« Thấp cơ thua trí đàn-bà,

« Trông vào đau ruột, nói ra ngại lời.

« Vì ta cho lụy đến người,

1950. « Cát lầm ngọc trắng, thiệt đời xuân xanh !

« Quản chi lên thác, xuống ghềnh,

« Cũng toan sống thác với tình cho xong.

« Tông-đường, chút chữa cam lòng,

725

« Nghiến răng bẻ một chữ đồng làm hai.

« Thẹn mình đá nát, vàng phai,

« Trăm thân, dễ chuộc một lời được sao ? »

726

Nàng rằng : « Chiếc bách

727

sóng đào,

728

« Nổi chìm cũng mặc lúc nào rủi may !

« Chút thân quằn-quại vũng lầy,

1960. « Sống thừa, còn tưởng đến rày nữa sao ?

« Cũng liều một giọt mưa đào,

« Mà cho thiên-hạ trông vào cũng hay !

« Xót vì cầm đã bén dây,

« Chẳng trăm năm, cũng một ngày duyên ta.

« Liệu bài mở cửa cho ra,

« Ấy là tình nặng, ấy là ân sâu ! »

Sinh rằng : « Riêng tưởng bấy lâu,

« Lòng người nham-hiểm biết đâu mà lường.

« Nữa khi giông-tố phũ-phàng,

1970. « Thiệt riêng đấy, cũng lại càng cực đây.

« Liệu mà xa chạy cao bay,