TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG - Trang 24

hiện mình đưa một bàn tay đầy máu tanh cho một tiểu thư nắm lấy, toan rụt
lại. Nàng giữ tay y rồi bất chấp máu me mà vịn vào đó leo xuống ngựa, đi
một mạch đến một quán ăn. Y bần thần đứng lại đó cùng con ngựa, hết nhìn
nàng lại nhìn bàn tay mình.

Nàng quả thật là một nữ nhân hiếm có.

-Thiên Thiên, cô đi đâu vậy?

Nàng bảo y chờ một chốc, vậy mà đi mãi mới về, làm y sốt ruột.

Nàng đặt lên bàn một cuộc vải băng bó.

-Tự băng cho mình đi.

-Cô không giúp tôi sao?

-Nam nữ thụ thụ bất thân, anh không hiểu đạo lí đó sao?

-Vậy thì suốt chặng đường từ nãy đến giờ...

-Đó là do tình thế nguy cấp, không thể làm khác.

Nàng không nhìn y, nhìn một bàn thức ăn y đã gọi sẵn.

Cảnh bật cười, cầm cuộn vải lên quấn qua loa trên tay.

-Ở đây cũng sắp đến Thăng Long, anh cũng không cần đưa tôi đi nữa, trở

về dưỡng thương đi.

Cảnh tự nhiên cảm thấy không nỡ xa nàng.

-Đã đến đây rồi, tôi vẫn nên đưa cô...

-Ở đây tôi có người quen, anh yên tâm.