XIN HÃY ÔM EM - Trang 1013

Được sự cho phép của Hoắc Trường Uyên, sau khi tan ca, Lâm Uyển

Bạch ngồi taxi tới sân bay.

Khi cô đến nơi, bố con Yến Phong đã check-in xong, Tiêu Vân Tranh

cũng đứng một bên, có vẻ đang nói lời tạm biệt.

Thấy cô đi tới, họ đều dừng lại cùng lúc.

Yến Phong khẽ thở dài: "Anh vốn còn định dẫn Châu Châu về nước ở

một thời gian, không ngờ gia đình bỗng nhiên có người đổ bệnh. Ông
muốn gặp cháu nội, không còn cách nào khác, đành phải về ngay!"

Lâm Uyển Bạch gật đầu. Từ trước đó khi Yến Phong chuyển trọng tâm

sang Mỹ, cả nhà anh cũng di dân sang đó theo.

Thằng bé lưng đeo túi sách buồn rầu, chạy qua nắm lấy tay cô lắc lắc:

"Tiểu Bạch, cháu sẽ quay lại thăm cô sớm thôi, cô đừng quên nhớ cháu
mỗi ngày nhé!"

"Được, cô sẽ nhớ cháu, ngày nào cũng nhớ!" Lâm Uyển Bạch mỉm cười

hứa hẹn.

Yến Phong nhìn cô, trong ánh mắt như chất chứa ngàn vạn lời muốn

nói, cuối cùng chỉ đúc kết thành một câu: "Tiểu Uyển, nhớ là có bất kỳ
chuyện gì cũng gọi điện thoại cho anh nhé!"

"Vâng." Lâm Uyển Bạch gật đầu.

Họ nói chuyện thêm mấy câu thì loa thông báo bắt đầu nhắc nhở

chuyến bay.

"Không còn sớm nữa, bọn anh phải qua cửa kiểm tra an ninh đây!" Yến

Phong nhìn lên màn hình điện tử, sau đó không quên dặn dò: "Vân Tranh,

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.